Saturday, November 8, 2014

Bài Giao Cảm (2) - thơ Song Nhị

                                                     
    Một cảm xúc rất thành VBST
 tặng tác giả Tuệ Nga









Dõi bóng sông trăng lồng suối tịnh
Lâng lâng âm hưởng rứt ray buồn
Nghe trong tâm thức lời tri ngộ
Và núi. Và sông. Và khói sương

Đỉnh trời tới những dòng sông (*) lạ
Suối Tịnh đường về bát ngát hoa
Thơ tỏa từ tâm miền tĩnh lặng
Văn khai bút tuệ cõi an hòa

Một dãi sông trăng hồn cố quận
Người đem mây gió gửi tình riêng
Tình quê. Tình nước. Tình nhân loại
Tội quá. Lòng đau những nỗi niềm!

Thế sự vẫn đầy cơn nhiễu loạn
Quê hương còn lắm nỗi thương đau
Suối (*) xưa còn đó đài-vinh-dự
Nghiệp bút lưu truyền đến mãi sau

Thơ mãi chảy theo vòng nghiệp dĩ! 
Suối nguồn tâm đạo trải bao la
Hỡi Thơ và hỡi người Thi Sĩ…
Thì lẽ đất trời một kiếp hoa!

Hoa của thế nhân. hoa của mộng
Hoa mùa niên thiếu tuổi hoa niên
Tiếng thơ ươm nụ thời Quan Họ
Đã tỏa lan theo khắp mọi miền

Người đem thơ rải vào thanh tịnh
Trả cuộc sinh tồn những đóa hoa
Rồi tháng. Rồi năm. Rồi mãi nữa…
Tiếng thơ an trụ giữa ta bà./
 
SONG NHỊ
San Jose, Jan. 2007 

-----------------
(*) Tên tranh bìa/ HS Đào Hải Triều.
(*) Suối: thi phẩm của Tuệ Nga đoạt
     giải Văn Học VNCH năm 1974