Friday, May 3, 2013

Tình Buồn Em Gái Ba-na - thơ Huy Uyên

Em nhẹ tay hái mặt trời trên nương
con gái Ba-na cười chào buổi sáng
sao em thương quá chừng
thoáng con chim trời bay chao nghiêng cánh .

Em nói điều gì với mây
những bông hoa cà phê trắng
em tắm giữa trời chan ngàn sắc nắng
bơi ngang cùng trời .

Người nhớ hay quên
con trăng chảy về bên suối
trong tay của ai cầm tiếc nuối
rừng xanh,suối xanh cũng qua thôi .

Em đứng gọi người mà tim em chợt đau
trông chờ và đợi ngày về
lời ngày xưa từ biệt
rứt tình bỏ khúc tình quê .

Lòng em trôi theo trái đắng
ai treo lên trời khúc phiêu du
anh có dặn lòng quay lại Pleiku
có mang nổi buồn để cả đời quạnh vắng .

Anh có sầu theo màu mắt
ai đi lạnh chết vào hồn
vai người gầy xao trời xa khuất
lặng lẽ qua cầu sao thấy thương .

Ơi anh thương rừng thương núi
ơi anh thương con khe con suối
mà sao ngậm mãi tình xa
ai buồn mà không nói
bao nhiêu rồi mùa rẫy đi qua .

Thôi từ đây làng bãn vắng một người
chao lòng con khe rưng tiếng hát
anh coi như giờ đã mất
bâng khuâng nhớ nhau thôi .

Hẹn lòng theo mãi tháng ngày
tóc còn xanh còn đợi anh về
con hoẳng con nai cắt rừng mà tác
anh ơi em gọi có nghe ...

Huy Uyên