Monday, April 29, 2013

Những Bài Thơ Phan Bá Ân

DẠ THƯA THẦY

Dạ thưa thầy
Con đã thuộc bài rồi
Bài công dân giáo dục
Viết từ thuở nằm nôi
Khi nghe lời ru hời
Tiếng ru của mẹ thôi.


Dạ thưa thầy
Con đường thầy đã đi
Con cũng đã thử qua
Ái ố lẫn sầu bi
Gập ghềnh khi vượt thác
Cheo leo lúc xuống đèo.
ạ thưa thầy
Bài toán thầy đã dạy
Copn đã quên hết rồi
Những phương trình, công thức
Chỉ nhớ công trừ thôi
Nhân chia cũng hợp thời.

Dạ thưa thầy
Phần vì đời, cơm áo
Bon chen giữa chợ trời
Phải cân, đo, đong, đếm
Tính toán lỗ hay lời
Gia tài thầy để lại!

Dạ thưa thầy
Tình yêu là toán cộng
Tăng dần theo tính nhân
Tình không là toán học
Nên không chung đáp số
Không thể gôi đúng sai.
  
THU NGỦ
  
“Hôm nay lạnh mặt trời đi ngủ sớm”
Mây đen kéo về mưa vội vã rơi
Vòng tay anh đã trải ra rồi
Sao em vẫn còn thao thức?

Có điều gì đã làm em ray rứt
Hay vì anh đã gọi quá khứ về
Không lẽ yêu em là quá nhiêu khê?
Em yêu anh đã là điều không thể.

Nên em buồn để giấc mộng đi hoang
Đã khuya rồi em hãy ngủ cho ngoan
Vẫn còn đó những gì mình hẹn ước
Nhịp tim anh dồn dập theo chân bước.

Đưa em vào giấc ngủ của đam mê
Đôi mắt anh là tiếng nói tràn trề
Là trăm vạn lần câu hát đê mê
Ngủ đi em giấc mộng bình thường.

Thu đã về, lá vàng ơi đừng rụng
Gió lạnh mưa phùn làm buốt giá lòng ta
Chim lạc đường kêu lạc lõng xa xa
Ta tự hỏi bao giờ thôi vương vấn.

Những bước chân ai vang vọng trên đường
Điệu nhạc buồn có réo gọi em thương
Ngủ đi em hãy ngủ thật bình thường
Giấc mơ nào cũng có chữ yêu thương.

Dù rất mong manh ta vẫn hoài vướng bận.

CHỈ Ở MỘT NƠI

Anh có hỏi ông tiên tri
Tại sao tuyết chưa rơi
Mà lòng anh thấy lạnh
Mùa đông chưa trở lại
Mà anh thấy xôn xao.

Chỉ vì anh tương tư
Chỉ vì anh thương nhớ.

Anh đã xuống Địa ngục
Gặp Diêm vương
Rồi đi lên Thiên đường

Vì tình yêu không có lối
Anh yêu em không phải tội
Chuyện bình thường ở dương thế thôi.
Ở Thiên đường họ cũng từ chối
Vì nêu tuyết có rơi
Anh lại nhớ đến em
Vì khi đông trở lại
Anh vẫn cứ tương tư
Nên hồn anh phiêu bạt đến một nơi
không phải là Thiên đường
cũng không thể là địa ngục
Chỉ ở một nơi
mà có thể gần gũi với em thôi.

QUẢNG TRỊ ƠI!

Quảng Trị ơi biết khi mô mà đợi
Người đi rồi, có hẹn trở về không?
Trên đường đời tan hợp lẽ thường thôi
Bước lang bạt dẫu đời không thay đổi.

Quảng Trị ơi! Còn có chi mà đợi
Người quên rồi kỷ niệm của ngày thơ
Quê hương nghèo nghiệt ngã bốn mùa
Sao cứ tiếc những cuộc đời vất vả.

Xuân êm ấm tình người ngày mồng một
Cùng lên chùa cầu nguyện cho tha nhân
Rồi sau đó về làng thăm nôi ngoại
Chiều về nhà vui thú với bầu cua.

Hè đến tắm sông, đánh căng, đá rế
Miệt mài quên hình ảnh của người thương
Mê hoa phượng, nghe ve kêu, đá bóng
Quên thầy cô, quên cả dáng sân trường.

Khi thu đến Quảng Trị buồn da diết
Trời âm u, gió bấc, lại mưa phùn
Lãng đãng lá vàng rơi khắp phố phường
Khoác lên hồn của một kẻ tha phương.

Đông thường đến sau những tháng mưa tuôn
Chiếc áo tơi làm sao che cho đủ
Ôi! Tội nghiệp cho người dân xứ Quảng
Trong đêm khuya ngồi chong đèn chờ lụt.

Quảng Trị ơi! Đừng buồn và đừng đợi
Người ra đi chỉ nhớ chứ không về
Đừng trách hờn khi họ lỡ lời thề
Dẫu thế nào tình mãi còn sâu nặng.