Từ
mổi đứa phương trời
chim mỏi cánh
ba mươi
năm dâu bể lảng quên đời
đi quanh mãi bên hiên người hiu quạnh
gởi
cho người những đau đớn trong tôi .
Đành bỏ
lại một trái tim bầm máu
hình hài xưa
vết thương cũ chất chồng
lê chân bước
mỏi mòn theo cơm áo
dĩ vãng người
phiêu-hốt-mấy-hoàng-hôn .
Đừng
chờ chi ta ơi Sài-Gòn cổ tích
đứa
con xưa chỉ là gả tật
nguyền
đầu
bạc trắng dỗ lòng mình quên hết
khép trang tình người
với bao nổi niềm riêng .
Nhớ
những lúc ta treo đời trên súng
tóc người
bay theo gió nắng vàng
khô
mới
đó đã kiếp người chín rụng
giấc
mơ đau chôn lấp mộng sông hồ .
Trải
bên dòng trôi những đắng cay buổi trước
ta về
đây tiếp nối quạnh hiu xưa
thương
người đi năm tháng mãi
quên về
bao nhiêu mộng
, tưởng người xa xăm quá .
Người
đừng hỏi ta về đây thui thủi
giữa
Sài-Gòn mà cứ ngỡ cách xa
quạnh
quẻ xưa cắt chia ngàn vạn
lối
chia tình nhau
màu tái lạnh trong
ta .
Biết
tâm sự cùng ai bạn đường buổi
trước
góc phố
nào ta tìm lại niềm vui
người
đi rồi trăm lối đời xuôi ngược
dấu
trong ta chút se lạnh môi
người . . .
Huy Uyên