Vẫn
một mình trở lại Sài-Gòn
ngồi
bên quán nhìn người qua lại
từ
buổi Pennsyl. ấy
em đi xa và ta cũng đi xa .
Đợi
em về
Sài-Gòn 13
những
đường me lá vàng đợi gió
tiếng
ai giữa chiều nghẹn thở
chúa trên cao dang tay khóc thầm .
Ta đã quên đời
qua đầu súng
bụi
đường phai dấu máu hờn căm
một
mình đi đếm cả đêm chân
mà đau đớn
với Sài-Gòn phù thủy .
Nghe đâu đây giọng
ca của quỉ
trên vòm me thiên-chúa xôn xao
nữa
đêm đi soi thầm gương mặt
mình bốn
mươi mà thế này sao ?
Vẫn
gọi tên Sài-Gòn 13
(mai rồi
ai đi về phố cũ)
ngồi
xe buýt chạy loanh quanh
phố
tìm hoài bóng người
ngày xưa .
Gởi
lại người lời hẹn
hò từ biệt
mối-thù-câm
đem đốt thành than
bôi đen mặt
mỗi người một ít
nhìn lại
nhau rồi cười khan !
Quá nữa
đời quanh ngã năm ngã bảy
ta không nhớ
đâu ơi Sài-Gòn
vẫn
đeo hoài khối buồn sau lưng
ta hóa điên rồi
Sài-Gòn có biết ?
Ta đóng băng ta trong muôn ngàn tưởng tiếc
thắp
lên em Sài-Gòn của ai
13 năm phố
rộng đường dài
đã nguội
lạnh một trái tim chết đứng ...
Huy Uyên