Wednesday, December 5, 2012

Ở Góc Phố Kia - thơ dịch Trần Ngọc Cư










Ở góc phố kia, tôi có bạn hiền,
Giữa thành thị này “mênh mông chi xứ”;
Thế mà hết ngày đến tháng trôi qua,
Thắm thoắt mới đây cũng một năm rồi,

Có thấy được đâu mặt người bạn cũ,
Gớm thay cuộc đời, nước rút chạy đua.


Anh ấy biết rằng tôi vẫn mến anh
Như thuở hãy còn đến nhau gõ cửa.
Lúc ấy chúng tôi còn tươi trẻ lắm,
Đâu như bây giờ mệt mỏi, lu bu:

Mệt vì mãi theo một trò chơi dại,
Mệt vì cố tìm một chút danh thôi.
Tôi cứ nhủ thầm: “Mai đến thăm Jim,
Chỉ để tỏ rằng mình còn nhớ bạn.”

Nhưng ngày mai đến, rồi ngày mai đi,
Cứ thế chúng tôi ngày càng xa cách,
Ở góc đường thôi mà như ngàn dặm...
Cho đến hôm kia có một điện thư,
Sững sờ hàng chữ: “Jim chết hôm nay.”
Ôi thế thì thôi, cuối cùng đành chịu:
Ở góc phố kia, người bạn đi rồi.


Trần Ngọc Cư chuyển ngữ

Around the Corner

by Charles Hanson Towne

Around the corner I have a friend,
In this great city that have no end;
Yet days go by, and weeks rush on,
And before I know it a year is gone,

And I never see my old friend’s face,
For life is a swift and terrible race.

He knows I like him just as well
As in the days when I rang his bell
And he rang mine. We were younger then,
And now we are busy, tired men:
Tired with playing a foolish game,
Tired with trying to make a name.
“Tomorrow,” I say, “I will call on Jim,
Just to show that I’m thinking of him.”


But tomorrow comes--and tomorrow goes,
And the distance between us grows and grows
Around the corner!--yet miles away…
“Here’s a telegram, sir…”
“Jim died today.”
And that’s what we get, and deserve in the end:
Around the corner, a vanished friend.