- thơ Hạ Thái Trần Quốc Phiệt
Vẫy tay tiễn anh lên đường
bay phi vụ cuối về phương vĩnh hằng
tháng Tư dài bốn bốn năm!
thương cho những cánh chim bằng xếp chân!
Còn nỗi đau nào
đau hơn nữa
quê hương bão lửa một thời
nam nhi đã đứng giữa trời
nguyện đem khí tiết trải đời dọc ngang.
Sa cơ đâu xếp cánh đại bàng
liền xé khung sắt lẹ làng vượt ra
quyết đã làm một Kinh Kha
sá chi sông Dịch chiều tà lau bay!
*
Rượu mời hãy uống thật say
gõ sanh mà hát lại ngày nghênh ngang
qua Thái Lan về Việt Nam
cánh bằng thả xuống vô vàn truyền đơn
gây cho lũ quỷ cuống cuống
trước cây đưốc sáng vạch đường / rọi gian
việc anh đi dọc về ngang
mấy ai sánh được rõ ràng phải không (?)
là đây: LÝ TỐNG ANH HÙNG!
*
Vĩnh biệt anh dòng lệ ướt nhòa
dày thêm chiến sử / thiết tha nhớ người
chừ bay cùng tảng mây trôi
về miền Tây cảnh thảnh thơi vĩnh hằng
cõi này còn sáng tên anh
sương còn ướt dẩm trên cành liễu xanh
CHƯA TOẠI LÒNG ĐÃ NÊN DANH
ghi lời tiễn biệt mà lòng mang mang!
hồ như nến cháy hai hàng
hồ như cuộn lẫn khói nhang ngậm ngùi!
tôi buồn nhìn đám mây trôi!
tôi buồn nhìn tận cuối trời xa xăm!
vĩnh biệt anh!
Hạ Thái Trần Quốc Phiệt
Từ thung lũng Hoa Vàng
