Monday, May 27, 2013

Kontum Xa - thơ Huy Uyên

Rằng em có trở lại Dakbla
hỏi người Bahna có dấu lệ buồn xa xứ
ơi bao đời Kongtrang thác lũ
có trông chờ mưa Tân-Cảnh đi qua .

Ai theo em về Rue-de-La-Marne
đường 14 người rồi chia hai ngã
Dak-Cấn sầu lòng hoài nổi nhớ
đợi chờ ai mà nằm chết bên đường .

Người về Tân-Hương
Konplong lặng buồn mà không nói
nước đã qua cầu biết ngày nào quay lại
làm sao vơi hết niềm thương .

Có về qua Kontum hồi chinh chiến điêu linh
xóm chợ nghèo để chiều đi không hết
có đi ngang qua Gò Mít
xuôi đâu,về đâu một đoạn sông tình .

Kontum xa và em cũng đi xa
Phụng-Sơn,Ngô-Trang đầy nắng
cánh đồng lúa vàng trĩu nặng
những đám bậc thang mạ non xanh ngát mượt mà .

Có em thiếu nữ chiều hong tóc
gió chạy qua cùng trời chiều
Kontum đêm đi lặng lẽ
bãn cũ mái nghèo liêu xiêu .

Qua rồi bao mấy mùa yêu
em ở lại
cùng Kontum đứng khóc
thoáng xa đồi núi cũng chiều
trong đêm ơi em sao cũng tắt .

Kontum xa
để lại tim ai bao năm đợi chờ
giọng người cũng não nùng quá đổi
em,ngày tháng bơ vơ.

Huy Uyên