Monday, May 27, 2013

BAO GIỜ CHO HẾT MÀ QUÊN - thơ Trúc Thanh Tâm

Em nhốt tình ta trong ngực
Chắc ta phải làm Tề Thiên
Bảy mươi hai phép biến hóa
Lên trời, đi trộm đào tiên !

Tiên nữ nhìn ta say đắm
Người trần mà đẹp trai ghê
Mấy trăm năm tình chưa bén
Lỡ yêu, ở dưới không về !

Nước mắt làm ta đau nhói
Ôm nàng, rớt xuống trần gian
Chốn cũ, nhà em cửa đóng
Quanh ta ngợp ánh trăng vàng !

Bờ thân nhung tơ, mời gọi
Tan vào nhau đến vô cùng
Thuyền yêu chở tình lé đé
Thời may vừa cập bến sông !

Giật mình, tiếng mưa rã rít
Đời còn lắm chuyện bon chen
Nợ yêu, mối tơ ngồi gở
Bao giờ cho hết, mà quên !

TRÚC THANH TÂM
( Châu Đốc )