Bỏ lại con tim ngang cầu sông Hàn
gió thổi rồi mấy mươi năm
người cũng đi không ngày quay lại
Cũng gần lắm ơi mây Sơn-chà Đà Nẳng !
biết người nào có dễ gì quên
nhìn sông mà biết sông buồn
nhìn biển mà xót từng giọt mặn .
Ngày bỏ đi ngậm đầy cay đắng
nước mắt dấu vội lệ sầu
tháng năm xa rồi,máu trong người đã cạn
ngũ-hành-sơn hiu quạnh lối về đâu .
Em có lại vườn Hoa ngày xưa
ngày mà anh ba-lô lên đường em tiển đợi
ngã tư Trưng-vương nghẹn ngào không nói
ba mươi mấy năm đến tận bây giờ .
Cờ ai bay trên cao xa tắp
phố phường cũng lặng chết xót xa
mặt người buồn như chiều nắng tắt
ngậm ngùi trôi ba mươi tám năm đi qua .
Thôi hết những chuyến phà qua sông
để không còn ai cầm tay che nón
cầu tàu cũng không người đưa đón
chia hai trái tim và mối tình .
Hỏi Đà-Nẳng có buồn có đợi
trăng trên cao lặng lẻ âm thầm
em giữ cho tôi một trời tăm tối
em khoác cho tôi một trời lặng câm .
Hỏi Đà-Nẳng của em và tôi
treo đời lên cây đứng ngó
ai bắn vào tim mà đành đem bỏ
ba mươi mấy năm căm giận từng ngày .
Ngày ấy tháng ba màu phượng đỏ
xuân chưa qua mà người đi mãi không về
đang nghẹn lòng mà nhớ
thù lòng mà bỏ xa quê .
Tóc xanh bạc rồi sớm mai
dốc cầu Vồng nhớ diết da cầu Đỏ
tháng ngày bầy đàn gian khổ
chôn theo bao đoạn đời ai .
Đà-Nẳng ba mươi tám năm thầm hỏi
mộng người như giấc mơ phai . . .
Huy Uyên